Tin tức
Ngày đăng: 11/10/2010
Theo chân “cò” mua bán trẻ sơ sinh
TT - Từ phản ảnh của bạn đọc, PV Tuổi Trẻ đã lần theo một đầu mối “mua bán” trẻ sơ sinh hoạt động trước cổng Bệnh viện Hùng Vương (Q.5, TP.HCM). Đường dây này săn tìm những phụ nữ đang có thai muốn bỏ con mình để “bán” lại cho các cặp vợ chồng hiếm muộn.

Theo chân “cò” mua bán trẻ sơ sinh

TT - Từ phản ảnh của bạn đọc, PV Tuổi Trẻ đã lần theo một đầu mối “mua bán” trẻ sơ sinh hoạt động trước cổng Bệnh viện Hùng Vương (Q.5, TP.HCM). Đường dây này săn tìm những phụ nữ đang có thai muốn bỏ con mình để “bán” lại cho các cặp vợ chồng hiếm muộn.

Ông H. (trái) dẫn người phụ nữ mang bầu đi làm thủ tục xét nghiệm máu tại phòng chẩn đoán y khoa trên đường Nguyễn Chí Thanh, Q.11 (ảnh chụp ngày 7-10-2010) - Ảnh: N.K.

Chiều 24-9, trong vai một cặp vợ chồng hiếm muộn bước ra từ khoa hiếm muộn Bệnh viện Hùng Vương dò hỏi việc xin con nuôi, chúng tôi được người phụ nữ bán trái cây dạo trước cổng bệnh viện giới thiệu với ông H. (chạy xe máy Magic100 biển số 54T1...). Ông H. vẫy tay ra hiệu chúng tôi lại gần nói: “Anh chị xin con về nuôi cho khỏe, thụ tinh trong ống nghiệm chưa chắc đậu mà còn phải tốn đến vài trăm triệu đồng. Nếu muốn xin con nuôi thì tìm tui là đúng người rồi”.

15 triệu đồng/trẻ sơ sinh

Luật sư Nguyễn Văn Hậu (trưởng ban tuyên truyền Hội Luật gia TP.HCM):

Đây là hành vi mua bán trẻ em

Theo như thông tin Tuổi Trẻ đã cung cấp thì việc vợ chồng mới sinh con nhưng đem con đưa cho người khác và nhận lấy một số tiền nhất định được coi là hành vi bán trẻ em và người trả tiền để được nhận đứa trẻ ấy là hành vi mua trẻ em.

Điều này phù hợp với tội mua bán trẻ em được quy định tại điều 120 của Bộ luật hình sự: “Người nào mua bán, đánh tráo hoặc chiếm đoạt trẻ em dưới bất kỳ hình thức nào, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười năm...”.

Như vậy, cả cặp vợ chồng bán và vợ chồng mua lẫn người môi giới đều phạm tội này, riêng người môi giới còn có tình tiết định khung tăng nặng là đối với nhiều trẻ em và có tính chất chuyên nghiệp. Điều này hoàn toàn khác với việc cho và nhận con nuôi được quy định trong Luật hôn nhân và gia đình.

Việc cho và nhận con nuôi là hoàn toàn không vì mục đích vụ lợi và để nhằm bảo đảm cho trẻ được nhận làm con nuôi được trông nom, nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục phù hợp với đạo đức xã hội.

Ông H. cho biết mình là người có uy tín trong việc giới thiệu cho khá nhiều người có nhu cầu xin con đều “thành công trót lọt”. Ông nói: “Tui làm nghề này hơn hai năm nay, giúp rất nhiều người muốn xin con nuôi, có nhiều người xin được con rồi lại giới thiệu cho người khác nên rất nhiều mối quen đang đợi”.

Để chứng minh lời mình nói, ông ta lấy điện thoại di động, bật loa ngoài, gọi nói chuyện với một người vừa nhận con xong. Giọng bà khách rất vui vẻ: “Anh chị cứ yên tâm, anh H. làm ăn đàng hoàng lắm. Anh ấy vừa giới thiệu cho tui xin về một bé trai mạnh khỏe...”.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, đường dây của “cò” H. hiện đang có khá nhiều “đối tác” đợi chờ đến giờ bên “cho” vượt cạn để “xin” về nuôi với giá bồi dưỡng là 15 triệu đồng/trẻ. Việc chung chi tiền, các thủ tục đều hoàn toàn qua “cò” H., người “xin” chỉ nhận con sau khi người “cho” sinh xong đến ngày xuất viện là đường ai nấy đi.

Đường dây “mua bán” trẻ sơ sinh này có cả một mạng lưới dò tìm những phụ nữ đang có thai nhưng muốn bỏ con mình do hậu quả lỡ lầm, hoặc không đủ khả năng kinh tế nuôi đứa trẻ nên có nhu cầu cho hoặc bán con. Khi trò chuyện với chúng tôi, “cò” H. liên tục dùng điện thoại hỏi thăm các phụ nữ đang dưỡng thai, dò hỏi các đầu mối xem có ai muốn dứt bỏ con, cũng như huyên thuyên nói chuyện với các “đối tác” xin con.

Ngày 27-9, thấy chúng tôi thường xuyên đốc thúc, ông H. lấy điện thoại gọi liên tiếp ba cuộc hỏi các “đồng nghiệp” khác. Ông ta lớn giọng: “Đã tìm ra “hàng sáu” (phụ nữ mang thai cần bỏ con - PV) chưa chị? Người ta đang cần gấp mà...”.

Một lát quay sang chúng tôi ông H. nói: “Có mối rồi. Như đã nói, 15 “chai” (triệu đồng) chắc giá, không thêm bớt. Khi nào anh chị ẵm đứa bé về thì đưa tiền cho tui, không đưa tiền cho bà bầu. Sau khi đứa trẻ ra đời, hai bên hoàn toàn cắt đứt liên lạc với nhau, bên cho con không được đòi lại con. Nếu muốn đòi lại con cũng không biết đường nào mà lần. Và phải giấu kín địa chỉ thật, xuất thân của đứa trẻ để sau này nó không tìm về cha mẹ đẻ”.

Ông H. giải thích về số tiền 15 triệu đồng mà người xin con phải chi: “Số tiền này để bồi dưỡng cho bà bầu và tui vì tui cũng đi lại, ăn uống chứ ai đâu rảnh để làm chuyện không công (!?)”.

Ông H. điện thoại dắt mối cho khách (ảnh chụp ngày 24-9-2010) - Ảnh: N.K.

Thay tên đổi họ

Chiều 7-10, ông H. sắp xếp cho chúng tôi gặp đôi vợ chồng có hoàn cảnh khó khăn muốn bán đứa trẻ sắp chào đời. Khi chúng tôi đến thì ông H. và hai vợ chồng kia đã ngồi đợi sẵn tại quán cà phê 59, đường Ký Hòa, Q.5. Ông H. niềm nở giới thiệu: “Đây là cặp vợ chồng muốn cho con, tui dám chắc chỉ còn 7-10 ngày nữa là sinh thôi. Anh chị yên tâm chưa?”.

Ngồi bên cạnh “cò” H., người phụ nữ tự giới thiệu tên Trang, 31 tuổi, quê ở Long An. Bà ta đen nhẻm, dáng người bé tẹo với cái bụng to tướng ngồi nép bên người chồng tên Dũng, quê ở Cà Mau. Ông Dũng nói: “Tui có hai đứa con, một con trai 15 tuổi, bé gái 9 tuổi, đều rất khỏe mạnh và thông minh, đứa sắp sinh là... vỡ kế hoạch”. Ông Dũng làm nghề chạy xe ôm, nhờ dò hỏi một “đồng nghiệp” trước cổng Bệnh viện Hùng Vương nên được giới thiệu với ông H.. “Kinh tế khó khăn quá. Thôi thì kiếm được đồng nào hay đồng đó. Nghe nói ông H. làm ăn uy tín và mát tay lắm nên tụi tui mới chọn mặt gửi vàng”, người chồng nói.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, sau khi “phi vụ” mua bán con thành công, “cò” H. sẽ “hợp thức hóa” đứa trẻ cho người xin con khi người phụ nữ mang bầu chuyển dạ. Tên tuổi, số CMND... mẹ đứa trẻ khi xuất viện sẽ mang tên người phụ nữ nhận con. Ông H. mách nước: “Tui báo trước, chị cần chuẩn bị CMND để khi bả sinh sẽ lấy tên chị thì mọi chuyện êm xuôi, tui đã lo nhiều vụ trót lọt rồi. Khi làm thủ tục sinh mình sẽ khai tên gì, ở đâu, quê quán... của chị. Như vậy xem như đứa bé sẽ chính thức là con chị. Còn hình ở CMND thì đừng lo lắng gì cả, mình photo ra chứ không giống như bản chính nên phải khác chứ”.

Khi thấy chúng tôi tỏ vẻ e ngại với “kỹ nghệ” thay tên đổi họ thì ông này rành mạch: “Tiền viện phí thì anh chị ứng trước. Khi nào đứa bé xuất viện, anh chị ẵm con về và đưa tiền theo như thỏa thuận cho tui”.

Tiến sĩ tâm lý học Đinh Phương Duy:

Xã hội không ủng hộ việc người mẹ bỏ con

Theo bản năng của người phụ nữ thì không người mẹ nào lại muốn chối bỏ đứa con ruột của mình.

Việc có nhiều bậc làm cha mẹ muốn bỏ con có nguyên nhân từ tâm lý, xuất phát từ nhận thức chủ quan của họ đó là những đứa con ngoài ý muốn. Có nhiều lý do để họ lựa chọn chối bỏ đứa con: vì kinh tế hoặc đó là hậu quả của sự lầm lỡ của người phụ nữ...

Nhưng lý do sâu xa hơn đó là tình yêu của họ với đứa con không đủ lớn để giữ con lại. Nhất thời họ nghĩ việc dứt bỏ đứa con là nhẹ nhõm, nhưng họ chưa ý thức được sự tổn thương, day dứt trong đời sống tình cảm của họ sau này. Người phụ nữ nên có trách nhiệm với đứa con mà mình sinh ra, bởi xã hội không chấp nhận và ủng hộ việc người mẹ bỏ con dưới bất kỳ hình thức nào.

“Cò” H. cho biết theo thông lệ, người phụ nữ mang bầu cần phải xét nghiệm máu để biết có mang mầm bệnh gì hay không và siêu âm thai để biết tình trạng thai nhi như thế nào. “Siêu âm lẹ lắm, xét nghiệm máu thì mất hơn một tiếng... Anh chị ứng tiền xét nghiệm đi. Nếu chị ta không bệnh gì thì đứa con chắc chắn khỏe mạnh” - “cò” H. hướng dẫn.

Chiều 7-10, ông H. dẫn chúng tôi tới phòng chẩn đoán y khoa trên đường Nguyễn Chí Thanh, Q.11 làm thủ tục nộp phí và lấy mẫu máu của bà Trang để xét nghiệm.

Sau đó, ông H. lại dẫn chúng tôi tới phòng khám TN trên đường Lý Thường Kiệt, Q.5 để lo cho người phụ nữ kia siêu âm thai. Sau khi nộp phí siêu âm, chúng tôi (nữ PV và bà Trang) được dẫn lên phòng siêu âm. Kết quả thai nhi là một bé trai nặng 3,5kg, chưa phát hiện vấn đề gì bất thường. “Cò” H. hớn hở ra mặt khi xem các phiếu kết quả xét nghiệm: “Bây giờ yên tâm chưa? Ổn cả rồi. Khoảng một tuần nữa bà này sẽ sinh thôi”.

Bà Trang vừa xoa nhẹ bụng bầu vừa nói: “Con tui đứa nào cũng ngoan. Đứa này rồi mai mốt sẽ khỏe mạnh và đẹp trai lắm đó. Nhưng vì hoàn cảnh khó khăn nên tui không nuôi nổi...”. Nói đến đây giọng bà ta bỗng nhiên trầm hẳn, trên đôi môi khô khốc chỉ còn một nụ cười nhợt nhạt.

Theo lời bà Trang, ba năm nay gia đình bà thuê một phòng trọ ở quận 8, mưu sinh bằng nghề thu gom ve chai. “Tui và ổng khổ quá nên bây giờ mang con đi cho phải giấu không để hai đứa con ở nhà biết. Hi vọng sau này đứa bé sẽ có tương lai hơn, chứ như bây giờ èo uột quá, nó cũng khổ mà tụi tui cũng khổ”.

Khi ra về, người phụ nữ mỉm cười gượng gạo còn người chồng lại có vẻ khá vui mừng và hớn hở như trút được gánh nặng: “Vợ chồng tui về nhá. Tiền bạc thì cứ bàn và đưa cho anh H. là được”. Trưa 9-10, chúng tôi nhận được tin báo của ông H.: bà Trang đã có dấu sinh, hiện đang ở Bệnh viện Q.8, “muốn sinh ở đâu thì cứ việc chọn lựa, tui sẽ lo hết”.

Ông H. nhắc lại: “Nhớ nhắn số CMND, tên, họ... như tui hướng dẫn. Còn nếu lỡ mất giấy tờ tùy thân thì vẫn cứ khai tên bà bầu kia, tui có quen bác sĩ ở một bệnh viện trong TP có thể lo làm giúp giấy chứng sinh khác mang tên chị sau khi nhận con. Chỉ cần chi cho vị bác sĩ đó 3,8 triệu đồng và cho tui thêm một số tiền bồi dưỡng thì vẫn sẽ hợp thức hóa sau được. Khi nào đứa bé ra khỏi cổng bệnh viện, làm giấy tờ hẳn hoi (nếu anh chị có nhu cầu) thì trao tiền và mang đứa trẻ về nuôi”.

Cả ông H. và cha mẹ đứa bé đều tỏ vẻ vui mừng vì cuộc “mua bán” sắp thành công. Chỉ có tương lai đứa trẻ vừa chào đời đã bị mẹ ruột dứt bỏ là mờ mịt...

Các tin khác
Đối tác
Liên kết web
Lượt truy cập
63487
copyright @ 2010 ĐÔNG PHA Design by